Tin tức mới nhất
Anh Bình tâm sự: “Tôi sinh ra trong gia đình bố mẹ đều làm nông vất vả ở thôn An Mỹ, xã Gio Linh. Từ khi lọt lòng mẹ, cơ thể tôi đã chậm phát triển so với bạn bè cùng trang lứa. Đến khi lớn lên, tôi luôn có biểu hiện mệt mỏi, da xanh xao, vàng vọt, kéo theo những cơn đau thường xuyên. Năm 2018, trong một trận ốm “thập tử nhất sinh”, gia đình mới đưa đi khám, lúc này bác sĩ kết luận tôi bị mắc bệnh tan máu bẩm sinh (Thalassemia-một căn bệnh di truyền về máu). Khi được bác sĩ tư vấn điều trị, cả gia đình rất sốc, bởi quá trình điều trị là cả đời, gắn với loại “thuốc” đặc biệt không được bán ở bất kỳ quầy thuốc nào mà chỉ cơ thể con người mới sản sinh ra được, đó là máu…”.
Bên cạnh đó, mái tóc ngắn cá tính cũng trở thành dấu ấn riêng giúp Italy Mora nổi bật khi đứng chung với hơn 70 thí sinh tại Miss Cosmo. Trong khi nhiều người đẹp lựa chọn kiểu tóc dài nữ tính, hình ảnh Italy với mái tóc ngắn gọn gàng lại tạo nên sự khác biệt rõ rệt, giúp cô dễ dàng được nhận diện trên sân khấu.
Ông Lê Xuân Kiêu – Giám đốc Trung tâm hoạt động văn hóa khoa học Văn Miếu cho hay: "Nếu như ngày xưa, Văn Miếu – Quốc Tử Giám từng vang vọng tiếng bình văn, luận thơ của các bậc nho sĩ thì ngày hôm nay, trong dòng chảy của cuộc sống đương đại, chúng ta vẫn tiếp tục giữ lửa cho những giá trị ấy. Việc tổ chức các hoạt động văn hóa tại đây không chỉ là sự kế thừa mà còn là cách chúng ta tôn vinh và làm sống lại những giá trị di sản quý báu của cha ông trong bối cảnh mới."
Nhìn các anh mồ hôi nhễ nhại, mặt mày đỏ bừng vì cháy nắng, dốc sức lực vận chuyển vật liệu xây dựng để đẩy nhanh tiến độ, chủ nhà Nguyễn Văn Minh cùng vợ là bà Tạ Thị The xúc động, muốn mua cái gì đó để nhóm thợ ăn uống, bồi bổ mà bất lực. Lũ dữ quét qua, nước sông Đa Nhim cuốn phăng tất cả. Nợ cũ chưa trả hết, có ít tiền dành dụm phòng lúc ốm, khi đau và trang trải hằng ngày, nước cũng cuốn mất.
Thầy giáo Đinh Hữu Đoàn, giáo viên Trường tiểu học Bãi Dinh, người đầu tiên lên Cha Lo cắm bản nhớ lại: “Ngày đó, điểm trường này chỉ là một căn nhà gỗ xiêu vẹo, chắn ván và được ngăn ra thành 2 phòng. Một phòng làm lớp học, một phòng làm nơi ở cho giáo viên. Để bám trụ nơi đây, tôi phải cơm đùm gạo bới lên ở cả tháng trời mới về nhà một lần”. Bản Cha Lo ngày ấy vẫn còn heo hút giữa núi rừng. Khu vực cửa khẩu chưa phát triển nên lượng người và xe qua lại rất ít. Đêm đến, thầy Đoàn lại gọi học trò đến dạy thêm và nhờ học trò “dạy” lại tiếng dân tộc. Thời gian cứ thế trôi qua, tình cảm thầy trò, dân bản ngày càng gắn bó, keo sơn như anh em ruột thịt.